Nếu em sớm biết rằng tình cảm của anh dành cho em từng bị lay động bởi áp lực gia đình, thì có lẽ em đã không ở lại đến bây giờ. Sao thế anh nhỉ? Em hơi bàng hoàng khi nghe anh nói điều đó.
Dẫu mọi chuyện đã qua, nhưng với em, ký ức của ngày hôm qua chưa khi nào phai nhạt.
Hôm nay, gió mùa lạnh về. Đông rồi đấy! Em nằm cuộn mình trong chăn ấm, tâm hồn phiêu lãng nhớ về nơi xa. Nơi đó, em đã có những mùa đông ấm áp. Không tình yêu, nhưng sao thuở ấy với em yên bình và ấm áp đến vậy. Đến bây giờ em mới hiểu, dù mùa đông ở đâu, dù mùa đông lạnh lẽo thế nào, cũng không đáng sợ bằng mùa đông của lòng người anh ạ. Nhớ lại hình ảnh những lúc chúng mình xảy ra sự cố, anh xua đuổi và lạnh nhạt, em chợt chạnh lòng và thấy mình "quê’ quá đỗi.
Bỗng nhiên em nhìn lại, xưa nay cứ tưởng rằng linh cảm của mình tốt lắm. Em đâu ngờ rằng em chưa bao giờ linh cảm được anh đã từng lay động như thế. Giờ em muốn buông tay, anh tìm mọi cách để níu giữ, nhưng em chỉ thấy lòng mình hờ hững đến phũ phàng, vì chẳng biết rằng ở phía sau sự quan tâm và nôn nóng đó, có phải là một tình yêu nguyên vẹn thuở ban đầu. Cái hờ hững khiến em thấy mình vô cảm, em thấy mình như một con người khác xa lạ lắm anh... làm sao em tìm lại mình của ngày xưa anh nhỉ?
Nhớ không anh? Ánh mắt mình chạm nhau khiến tim giật mình bồi hổi thổn thức trong bữa tiệc mừng năm ấy. Ánh mắt si mê ấy, sao đến giờ em còn nhớ mãi những yêu thương...
Nhớ không anh? Mùa Giáng Sinh năm ấy, khi em đang đắm chìm trong niềm vui và hạnh phúc bên các em bé ở mái ấm tình thương. Tình yêu của mình đến nhẹ nhàng như vậy, mái ấm như chiếc cầu nối kéo hai đứa đến gần nhau. Em ngất ngây trong men say tình đầu, tưởng chừng tình yêu trọn vẹn màu hồng như mình hằng mơ tưởng.
Nhớ không anh? Con đường anh đưa em về, chỉ muốn kéo dài ra mãi, cho vòng tay thêm ấm, cho nụ hôn thêm nồng, cứ thế, cứ thế, tan chảy vào nhau mãi thôi...
Nhớ không anh? Những lời hứa hẹn buổi ban đầu, em vội vàng và hấp tấp đón nhận không một chút dò xét, không một chút đa nghi.
Nhớ không anh? Những khi bão giông và bước chân mình đặt chân trên con đường mưa lầy lội, anh không đủ mạnh mẽ và bản lĩnh chắn gió chắn mưa cùng với em. Còn em, vẫn đứng đó nhìn anh bằng đôi mắt biết nói lời động viên an ủi.
Nhớ không anh? Những nghi ngờ anh đặt vào trái tim em. Ở nơi đó, trái tim em từng rỉ máu và vết thương nơi đó đến giờ vẫn bị người ta cấu xé, cắn cào. Em đã rất sợ mình đặt chân lên con đường tình, vì nó cướp đi sự dịu dàng anh dành cho em, nó lấy luôn cả tình yêu anh nữa, nó bắt cóc cả tâm hồn anh, nó bỏ mặc em trơ khấc đứng nhìn, và nó cười khúc khích khi em rơi lệ....
Em sẽ nhớ thêm một lần để rồi mãi mãi quên...
Sài Gòn không có mùa đông. Chúng mình chỉ cảm nhận được cái lạnh hiếm hoi để thỏa nỗi nhớ cái rét ngoài bắc khi thời gian chuyển mình vào những tháng cuối năm. Năm nay trời lạnh sớm hơn anh nhỉ? Co ro trong chiếc áo khoác mỏng manh và chiếc khăn quàng mềm mại, em thấy đầu óc mình nhẹ bẫng, cố xua đuổi quên đi những suy nghĩ muộn phiền. Xưa nay em vẫn thích quàng khăn. Những chiếc khăn mỏng mảnh hờ hững trên cổ khiến em thấy mình thêm duyên dáng và nữ tính. Lại chẳng mấy sẽ đến mùa Giáng Sinh, tròn 2 năm mình bên nhau rồi anh nhỉ? Sao tình yêu của mình phải đi qua nhiều thử thách vậy anh? Em biết mình còn đủ sức vượt qua nhiều thử thách nữa, nhưng hình như sâu thẳm trong lòng, em thấy bước chân mình chuếnh choáng.
Ngày gió về...
Juliet
(theo vnexpress)
(Source: Tin180 - Chẳng lẽ em đã linh cảm sai? - Cửa sổ blog - Thế giới blog )

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét