" Cún mãi là vợ của Tít "
Câu nói trước khi rời xa nhau 15 năm của anh...
Em và anh cùng sinh ra và lớn lên trong khu tập thể cũ kĩ ấy, bố mẹ anh và bố mẹ em cùng cơ quan, anh sinh tháng 2 còn em sinh tháng 5, lẽ dĩ nhiên em gọi anh bằng "anh"...
Em là cô gái thuần Việt. tóc đen, mắt đen, mũi không cao, da nhờ nhờ chẳng phải trắng cũng không phải đen...
Anh thì khác, anh là con lai,bố anh là người Tây Ban Nha, tóc nâu mềm chết đi được, mắt nâu sâu thăm thẳm (chết nhất đôi mắt sexy ấy), mũi cao và da anh trắng,anh càng chạy ra nắng lại càng hồng thêm, em ghen tỵ với anh...
Những ngày tháng ấu thơ thật êm đềm và nhiều kỉ niệm đẹp với em, 2 đứa suốt ngày quấn lấy nhau kể từ khi biết bò, biết đi, biết nói những câu nói đầu đời...em nhớ như in hồi ấy 2 đứa 5 tuổi, anh suốt ngày sang nhà em ăn cơm, mẹ anh bảo thế là không tốt, không được đi ăn trực như thế, anh phụng phịu và dỗi không nói chuyện với mẹ mấy ngày liền, mẹ anh đành chịu, cho anh sang ăn cơm trưa nhà em, mẹ anh lén đưa tiền cho mẹ em, nhưng mẹ em nhất quyết không nhận, không lẽ bà đã linh cảm được đây sẽ chính là con rể bà chăng?...
Anh và em cùng đi học, con đường ấy, ngôi trường đầu tiên ấy đã chứng kiến biết bao kỉ niệm của bé Cún và cu Tít, những buổi sáng cùng nhau đi ăn sáng, cùng vỗ về nhau ăn hết bát cháo, lúc thì chục trứng cút, khi là cái bánh bao, những món chán ngắt đới với em và anh lúc bấy giờ, Những buổi chiều về đến nhà lại hò hét ở cái sân khu tập thể cùng bọn trẻ con ở khu, vui và hạnh phúc biết bao một thời hồn nhiên ấy...
Anh có nhớ không, em thì nhớ như in buổi chiều hôm ấy, anh cầu hôn em và em đồng ý làm vợ anh, (tại sáng có cái đám cưới anh nhìn thấy), chiếc nhẫn 500đ anh xỏ vào ngón tay em lạ là rất vừa, anh cười toe toét rồi thơm lên má em như để đóng dấu, tối hôm ấy anh hồn nhiên về kể với mẹ, mẹ anh phì cười rồi sang buôn ngay với mẹ em , từ đấy mẹ em gọi anh là con rể còn em được cả khu biết đến là con dâu nhà anh...
Rồi cái ngày kinh khủng ấy cũng đến, bố anh trở về Tây Ban Nha làm việc, mẹ anh dù bịn rịn quê hương nhưng cũng chấp nhận theo chồng về nơi xứ người, nơi anh sẽ sống mà không có em đi bên vào mỗi buổi sáng và về vào mỗi buổi chiều...
2 đứa buồn kinh khủng, không thiết ăn cơm, em tránh anh và giận anh, em nghĩ anh muốn xa em...ngày cả nhà anh ra sân bay, mọi người ở khu tập thể ra tạm biệt rất đông, mẹ em còn cầm chai nước mắm ngon để dành Tết đem cho mẹ anh vì biết mẹ anh mê thứ nước chấm quê hương này, 2 bà nước mắt ngắn dài ôm nhau tạm biệt, bố hỏi em sao không ra chào anh, em chạy vào nhà khóc không nói gì, dường như lúc đó ai đã lấy đi mất một phần tuổi thơ em. Chiếc taxi đã đến, hành lí đã được cất gọn trong cốp xe, giây phút anh đi cũng đến, nhưng anh đứng như trời trồng, mọi người tưởng anh làm sao, rồi đột nhiên anh chạy đến trước cổng nhà em, hét lên cái câu ngắn gọn nhưng đủ làm em ám ảnh cho đến bây giờ...
15 năm qua em dần nguôi đi, và có những lúc em quên mất anh đã từng tồn tại trong cuộc đời em...
Thế rồi anh trở về, em là nhân viên của 1 cửa hàng bán đồ trang sức trên phố Hàng Khay, còn anh là khách mua hàng, anh hỏi mua một chiếc nhẫn đính hôn, anh hỏi bằng tiếng Anh và em trả lời bằng tiếng Anh, thực sự em không nhận ra anh vì anh khác quá, đẹp quá, em chỉ nghĩ anh đơn thuần là 1 vị khách du lịch...chỉ đến khi em hỏi tên anh để viết vào hoá đơn thì anh trả lời bằng tiếng Việt rất dõng dạc: " Mario Sanz Jose Domingues hay còn có tên Việt là Tuấn Anh, tên ở nhà là Tít"
Em lặng người, đánh rơi cây bút, nhìn anh mà không nói được câu gì, 5’ sau, anh chủ động hỏi han tình hình em, rất xã giao, và em cảm nhận được sự thân thiết không còn, anh bước ra khỏi cửa hàng, không quên cầm theo chiếc nhẫn anh mua, em choáng váng rồi sau đó buồn vì em hiểu anh sắp kết hôn, chẳng có lí gì người đó lại là em...
Em buồn như héo rũ, 3 ngày tiếp theo chỉ đi làm rồi về nhà, cơm không thiết ăn và tự dưng tối ngủ nước mắt lại hay trào ra, một phần kí ức tuổi thơ còn lại dường như đã bị xé nát...
Đến ngày thứ 4, tối hôm ấy khi vừa về nhà em ngạc nhiên khi thấy mẹ bảo có bưu phẩm gửi cho em, là 1 chiếc CD, em bật thử và nghe thấy giọng hát quen thuộc của Mĩ Tâm, và bài hát có tên "Cô gái đến từ hôm qua", bài hát làm em nghẹn ngào vì ca từ như xoáy sâu vào nỗi đau của em, bưu phẩm không đề tên người gửi...Sáng hôm sau anh đứng trước của nhà, em ngạc nhiên quá không thốt nên lời, rồi anh tiến gần sát bên em, mở cái hộp nhỏ xinh xinh mà em nhìn cái nhận ra ngay, anh nói những gì làm em không hiểu, tai như ù đi, cuối cùng em chỉ biết chiếc nhẫn được đeo vào tay và anh đặt lên môi em một nụ hôn nồng nàn...
Đó chỉ là chiếc nhẫn đính ước, em và anh lại bắt đầu tìm hiểu về nhau như ban đầu của tất cả các cặp tình nhân khác, cùng nắm tay nhau đi trên 1 con đường, cùng nhau đi du lịch, đi quanh Hà Nội, đến Sa Pa, Đà lạt, Nha Trang...và cả đất nước Tây Ban Nha xinh đẹp...
Tình yêu của chúng mình đi đến 1 nấc thang mới, đám cưới diễn ra sau 1 năm trở lại bên nhau, hoàn toàn đẹp đẽ và thiêng liêng...
Anh a`, hôm nay kỉ niệm 1 năm ngày cưới, em đang mang thai tháng thứ 2- kết tinh tình yêu của em và anh, chốc nữa thôi em sẽ cho anh biết, nhưng bây giờ em viết cho tình yêu đẹp của chúng mình đã, và câu cuối cho entry này: Em yêu anh nhiều lắm, hoàng tử lai của em!
(theo 1280)
(Source: Tin180 - Cô gái đến từ hôm qua - Cửa sổ blog - Thế giới blog - Tiêu điểm )

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét